Một tuần xa nhau, cái cảm giác sợ hãi dần tan biến khi hàng ngày anh vẫn liên lạc như một minh chứng cho tình cảm chân thành. Anh trở lại và hiện diện trước tôi, tay trong tay, mặt đối mặt. Chúng tôi chọn “Biển” là nơi tận hưởng những ngày hạnh phúc vì tôi biết tuổi thơ anh có những năm tháng dài gắn bó với biển.
Nhớ lắm buổi sáng chúng tôi loanh hoanh tìm quán nước. Nhớ buổi chiều tắt nắng chúng tôi cùng nhau dạo trên biển cát trắng tinh khôi. Mấy ngày qua, anh biết “gu” uống café buổi sáng của tôi. Café “Lan Rừng” đã in đậm trong tôi. Lãng mạn hơn những buổi tối anh chở tôi dạo trên từng con phố, tôi tinh ý thấy anh chậm lại khi ngang ngôi trường xưa; anh lẩm bẩm đếm từng hàng cây cổ thụ và kể cho tôi nghe về những người bạn từ thuở 13 đã từng gắn bó với anh suốt 7, 8 năm trường trong ngôi trường “thiếu sinh quân" thân yêu (Vũng Tàu) với những trò "tinh quái" "ngỗ nghịch" và có khi bốc đồng đánh nhau đến "mẻ đầu, sứt trán" vậy mà họ vẫn yêu thương nhau như tình ruột thịt.
Muà hè năm ấy tại Sài Gòn (quán Ngon), tôi đã gặp những người bạn “nối khố” của anh. Trong niềm vui, họ gọi nhau bằng những cái tên làm tôi khó quên “Nhơn hí”, “Quân cận”, Tường xì dầu… Anh nói: thời đó đứa nào cũng có biệt danh riêng và nó gắn bó đi theo bọn anh đến hết cuộc đời.
Thời vang bóng đã xa, thoắt đã gần hết đời người, mấy mươi năm gặp lại nhau, tóc xanh đã điểm bạc, thế nhưng một điều gì đó thật thiêng liêng, tôi từng chứng kiến họ gặp nhau thật đời thường, thật gần gũi như “lũ trẻ”.
Có hạnh phúc tưỏng chừng như thế!!! Không ai có thể níu thời gian trở lại, “Bạch Dinh” là điểm dừng trước khi chúng tôi rời xa thành phố biển.